Đôi môi Tiểu Nhi run rẩy, lưỡi nhỏ hồng hào cuống quýt liếm láp mọi thứ trong tầm với. Từ đám lông mu mềm mại lạo xạo dưới đầu lưỡi, đến làn da mịn màng, ướt át quanh vùng kín. Mỗi cái chạm đều khiến cô bé rên lên khe khẽ, đầy thèm thuồng.
Cơn khoái lạc dâng trào như sóng vỡ bờ. Bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Nhi không còn rụt rè nữa, nó run run lần xuống dưới, những ngón tay mềm mại vuốt ve, rồi táo bạo đẩy nhẹ vào khe hẹp đang rỉ nước của Tuệ Linh. Ngón tay cô bé chạm phải lớp thịt ấm nóng, trơn nhẫy, rồi từ từ chui vào sâu hơn.
Tuệ Linh giật nảy mình, hơi thở đứt quãng, mắt mở to hoảng hốt xen lẫn khoái cảm.
– Ối… Nhi ơi… chậm thôi em… nhẹ thôi… Chị… chị sợ đau lắm…
Giọng nói run rẩy, gần như van xin, nhưng bàn tay Tuệ Linh bên dưới lại trái ngược hoàn toàn. Ngón tay cô vẫn miệt mài ra vào trong cái lỗ nhỏ xíu của Tiểu Nhi, mỗi lần thụt ra, rút vào đều kéo theo tiếng nhóp nhép dâm đãng, ướt át vang lên trong không gian căn phòng kín đáo. Cái lỗ ấy như có linh hồn, co bóp liên hồi, siết chặt lấy ngón tay Tuệ Linh, như muốn nuốt chửng, mút lấy mút để không buông tha.
Tiểu Nhi lúc này đã hoàn toàn mất kiểm soát. Cô bé thèm khát được mạnh hơn, sâu hơn, nhanh hơn. Đôi mông tròn trịa, căng mọng bắt đầu nhấp nhô, ép sát vào tay Tuệ Linh, tự mình dùng ngón tay ấy như một món đồ chơi để thỏa mãn cơn đói tình đang cháy bỏng. Sự e ấp ban đầu tan biến, thay vào đó là sự chủ động đầy nhục cảm. Cô bé nhún nhảy, lắc hông, để ngón tay kia chạm đến mọi ngóc ngách nhạy cảm nhất.
Càng được vuốt ve, Tiểu Nhi càng muốn đáp trả. Cô bé làm y hệt những gì Tuệ Linh đang làm cho mình, một ngón tay xoáy tròn chậm rãi quanh hột le sưng mọng, đỏ hồng của Tuệ Linh, ngón còn lại thì từ từ đẩy sâu vào trong, ra vào nhịp nhàng, mạnh dần lên. Bên trong Tuệ Linh nóng ran, chật chội đến nghẹt thở.
Những nếp gấp thịt mềm mại, ẩm ướt chồng chất, siết chặt lấy ngón tay Tiểu Nhi đến mức cô bé phải dùng sức mới di chuyển được. Nước nhờn tuôn ra ào ạt, chảy dọc theo khe mông, tiếng ọc ọc dâm đãng hòa lẫn với tiếng thở hổn hển của cả hai.
Tiểu Nhi ngẩng lên, đôi mắt long lanh nước, môi hé mở, thì thầm trong hơi thở đứt quãng…
– Chị… chị làm mạnh hơn nữa đi… Em… em muốn… muốn chị đâm sâu hơn…
Câu nói ấy như giọt nước tràn ly, khiến cả hai người chìm sâu hơn vào cơn mê đắm, cơ thể quấn quýt, mồ hôi nhễ nhại, tiếng rên rỉ hòa quyện thành một bản nhạc dâm tình không lời.
Tuệ Linh không kìm được, nước mắt lăn dài trên má. Cô đẩy ngón tay sâu hơn, nhanh hơn, dồn dập như muốn xé toạc mọi giới hạn. Cảm giác ấy quá lạ lẫm, vừa chao đảo vừa lâng lâng, như đang trôi giữa biển khơi mênh mông của khoái lạc thuần khiết.
Bên dưới, Tiểu Nhi cũng rên rỉ đứt quãng, đôi chân thon nhỏ siết chặt lấy tay cô ta, chiếc hoa non mơn mởn ướt át co bóp mạnh mẽ quanh ngón tay đang xâm nhập. Mỗi lần Tuệ Linh rút ra rồi lại đẩy vào, âm thanh nhầy nhụa vang lên đều đều trong không gian ngột ngạt.
Còn Tuệ Linh, cơ thể cô cũng bị Tiểu Nhi hành hạ ngược lại. Đầu ngón cái xoay tròn không ngừng trên mồng đốc sưng mọng, khiến cô ta giật nảy từng cơn. Ngón trỏ bị cái lỗ nhỏ hồng hào mút chặt, co bóp như muốn nuốt trọn. Chiếc lưỡi mềm mại, ướt át của Tiểu Nhi lia khắp nơi từ vùng bụng, liếm láp mọi vùng da nhạy cảm nhất, khiến Tuệ Linh run rẩy không ngừng.
Đôi mắt Tuệ Linh mờ đi trong sương mù khoái cảm. Căn phòng dường như biến mất, chỉ còn lại hai cơ thể trần trụi, giống nhau đến kỳ lạ, quấn quýt và tan chảy vào nhau.
Hai cặp mông non tơ nhấp nhô theo bản năng, hai làn hơi thở nóng hổi hòa quyện, những tiếng rên khe khẽ xen lẫn tiếng thở dốc, lấp đầy không gian bằng thứ dâm đãng ngọt ngào, điên cuồng.
Cả hai như lạc lối, chìm đắm trong cơn sóng khoái lạc không tên, không còn phân biệt được đâu là mình, đâu là người kia nữa. Chợt Tuệ Linh giật bắn người, cảm giác lỗ âm đạo mình bị nong ra rộng hơn. Cô ta hốt hoảng kêu lên kinh hãi…
– Đừng… Nhi… đừng cho ngón tay nữa vào… Chị… chị… vẫn còn trinh. Đừng phá trinh của chị…
Mắt Tuệ Linh mở to, nước mắt lăn dài, toàn thân run rẩy trong sự sợ hãi xen lẫn xấu hổ. Cô cố co người lại, hai tay bấu chặt cặp mông Tiểu Nhi như van xin, giọng lạc đi vì hoảng loạn.
– Chị xin em… dừng lại đi… Chị chưa… chị chưa từng… Đừng làm thế với chị…
Một tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra, hòa lẫn với một tiếng rên khe khẽ, không rõ là của ai, không rõ phát ra từ người nào. Chỉ thấy Tuệ Linh đã cúi hẳn xuống, úp trọn khuôn mặt mình vào chiếc bướm trắng nõn, mềm mại của Tiểu Nhi. Cô bật khóc, nước mắt lăn dài thấm ướt da thịt, vừa dùng đầu lưỡi chậm rãi liếm láp, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó để xoa dịu cơn hỗn loạn trong lòng.
Tuệ Linh không còn nhận ra chính mình nữa. Cô không biết mình đang làm gì, tại sao lại làm thế, tại sao cơ thể lại tự động hành động như vậy. Tất cả lý trí đã tan biến, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy trỗi dậy, thúc giục cô không ngừng.
Những giọt chất lỏng trong suốt, nhớp nháp, dính đặc quánh trên đầu lưỡi được cô nuốt trọn, không một chút do dự, không một chút e dè. Mùi hương mặn mòi, ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng, khiến đầu óc cô càng thêm mơ hồ, chìm sâu hơn vào cơn mê đắm không lối thoát.
Cô khóc, nhưng vẫn không dừng lại.
Cô run rẩy, nhưng vẫn ép sát hơn.
Ngược lại Tiểu Nhi lúc này đang như bất động vì lời nói vừa rồi của Tuệ Linh. Cô bé giờ biết chị ta chưa mất trinh, tức là chưa từng quan hệ với hắn. Tiểu Nhi cảm nhận rõ được những giọt nước mắt Tuệ Linh tuôn rơi bên dưới cặp đùi mình, nơi mà cô ta vẫn đang mút chùn chụt.
Từng giọt lệ ấy của Tuệ Linh vừa đau đớn, vừa xót xa, vừa khiến trái tim cô bé thắt lại. Nhưng cơ thể cô lại phản bội lý trí, nơi ấy vẫn co bóp nhẹ nhàng theo từng nhịp liếm láp của Tuệ Linh, vẫn ướt át, vẫn run rẩy.
Tiểu Nhi trầm ngâm, rồi chợt kéo người mình ra xa, nhưng bàn tay của Tuệ Linh lại mạnh mẽ kéo lại, cô cắn nhẹ vào mu bướm Tiểu Nhi, rồi lại mút. Hành động như nhanh hơn, điên loạn hơn. Tự cô ta phát tiết những âm thanh “uhm… uhm” trong cuống họng.
Tiểu Nhi khẽ cắn môi, cố nén lại một tiếng nấc. Cô bé không biết mình đang cảm thấy gì nữa. Giận dữ, thương xót, sợ hãi, hay chỉ đơn thuần là một nỗi trống rỗng kỳ lạ.
Những giọt nước mắt của Tuệ Linh vẫn rơi, từng giọt, từng giọt, nhỏ xuống đùi cô bé, hòa lẫn vào thứ chất lỏng ấm nóng khác đang rỉ ra từ nơi ấy. Tiểu Nhi đưa tay lên, vô thức chạm vào đám lông mu của Tuệ Linh. Ngón tay nhỏ bé khẽ vuốt ve, như an ủi, như muốn níu giữ một thứ gì đó sắp vỡ tan.
– Chị…
Tiểu Nhi thì thầm, giọng run run đến mức gần như không nghe thấy. Nhưng Tuệ Linh dường như không còn nghe được gì nữa. Cô chỉ biết đẩy mút nhanh hơn, mạnh hơn, như thể đang cố gắng trút hết mọi đau đớn, xấu hổ, khao khát vào từng cái liếm, từng cái cắn nhẹ.
Tiểu Nhi nhắm mắt lại. Cô bé không còn sức để chống cự, cũng không còn muốn chống cự.
Gương mặt Tiểu Nhi gục xuống, luồn qua đám lông của Tuệ Nhi. Chiếc lưỡi cô bé thò ra, một đám nước nhễ nhại dính vào đầu lưỡi, nó động đậy, xoay tròn lỗ nhị thứ hai của Tuệ Linh.
– Nhi… em… em đang làm gì vậy…
Giọng Tuệ Linh vỡ òa, run rẩy đến mức gần như lạc cả nhịp thở. Cô cố ngẩng đầu lên, nhưng đôi tay nhỏ bé của Tiểu Nhi đã giữ chặt lấy mông cô, ép sát hơn nữa. Nước mắt Tuệ Linh lại trào ra, nóng hổi, rơi lộp độp xuống da thịt đang run lên vì kích thích.
– Chị… chị chết mất thôi… Nhi ơi… dừng lại đi… chị không chịu nổi nữa đâu…
Lời van xin của Tuệ Linh yếu ớt, đứt quãng, xen lẫn những tiếng rên nghẹn ngào không thành tiếng. Cơ thể cô giật nảy từng cơn dữ dội mỗi khi đầu lưỡi Tiểu Nhi xoay tròn chậm rãi rồi đột ngột đẩy sâu hơn, chạm đúng vào điểm nhạy cảm nhất khiến toàn thân cô ta co giật như bị điện giật.
Tuệ Linh cố co người lại, hai tay bấu chặt vào đùi non của Tiểu Nhi, lúc thì đẩy ra tuyệt vọng, lúc lại siết chặt như sợ buông ra sẽ mất hết tất cả. Cô không còn biết mình đang làm gì nữa, chỉ còn lại bản năng và nỗi sợ hãi lẫn lộn với khoái cảm đang dâng trào không kiểm soát.
– Chị… chị xin em… chậm lại chút thôi… chị… chị sắp… sắp tè mất…
Giọng Tuệ Linh lạc hẳn, run rẩy đến mức gần như khóc. Nhưng khi nghe thấy câu ấy, Tiểu Nhi dường như bị kích thích thêm. Đầu lưỡi cô bé không những không dừng lại mà còn chuyển động nhanh hơn, mạnh hơn, liếm láp dồn dập như muốn ép Tuệ Linh phải buông hết mọi phòng tuyến.
Tiếng rên của Tuệ Linh dần tắt ngấm, thay vào đó là những hơi thở hổn hển, miệng há ra hồng hộc như người sắp chết đuối vì thiếu không khí. Mặt cô đỏ bừng, mắt nhòe đi khoái cảm quá tải, toàn thân run lẩy bẩy không ngừng.
– Đừng… đừng mà… bẩn lắm Nhi ơi… thả… thả chị ra đi… chị van em…
Cô nức nở, giọng vỡ òa trong hoảng loạn và xấu hổ tột độ. Hai tay Tuệ Linh cố đẩy đầu Tiểu Nhi ra, nhưng sức lực đã cạn kiệt, chỉ còn lại những cái bấu víu yếu ớt. Tiểu Nhi không đáp, chỉ khẽ lắc đầu, đôi môi vẫn dán chặt, lưỡi vẫn không ngừng chuyển động.
Cô bé như muốn nói: “Chị đừng sợ… em không thấy bẩn… em muốn chị buông hết ra… hết sạch mọi thứ…”
Nhưng tất cả chỉ là những tiếng mút mát ướt át vang lên đều đặn trong căn phòng ngột ngạt, hòa lẫn với tiếng khóc nức nở và hơi thở đứt quãng của Tuệ Linh đang đứng bên bờ vực của sự sụp đổ hoàn toàn, nơi xấu hổ, khoái lạc.
Tuệ Linh cảm thấy đầu óc quay mòng mòng, chao đảo như đứng giữa cơn bão. Đôi mắt cô mở to trừng trừng, đồng tử giãn ra hết cỡ, chỉ biết đón nhận từng đợt sóng khoái cảm dữ dội đập thẳng vào cơ thể không chút thương tiếc.
Cô không còn chút sức lực nào để bấu víu, tay buông thõng vô hồn, cơ thể mềm nhũn như mất hết sinh khí. Hơi thở tự động trôi ra, lúc hồng hộc dồn dập, lúc lại thổi phù phù yếu ớt, như người sắp vượt cạn đến nơi, sắp không còn chịu nổi nữa.
– Ôi… ôi… trời ơi…
Những âm thanh rời rạc, vô nghĩa cứ tuôn ra không ngừng từ chiếc miệng ướt át nước dãi. Dòng nước miếng trong suốt chảy dài xuống hai bên khóe môi, nhỏ từng giọt xuống cổ, xuống ngực, lấp lánh dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.
Tuệ Linh ngả hẳn ra sau, nằm ngửa hoàn toàn, hai chân vô thức dạng rộng, không còn khả năng khép lại.
Còn Tiểu Nhi, như một con rắn non tham lam, quấn chặt lấy con mồi không chịu buông. Đôi tay nhỏ bé siết lấy hông chị, môi dán chặt, lưỡi không ngừng chuyển động, tham lam liếm láp, mút mát, như muốn hút cạn mọi thứ còn sót lại trong cơ thể Tuệ Linh, cả nước mắt, cả hơi thở, cả những tiếng rên cuối cùng.
Tuệ Linh không còn chống cự được nữa.
Cô chỉ còn biết nằm đó, để mặc cho cơn sóng cuốn phăng hết thảy, để mặc cho Tiểu Nhi giữ chặt lấy mình, không cho phép bất kỳ khoảng cách nào chen vào giữa hai cơ thể đang tan chảy vào nhau.
Tư thế ấy khiến Tuệ Linh hoàn toàn nằm dưới, như người chịu trận không lối thoát. Cô ngửa hẳn người ra sau, cổ ngửa cao, miệng há hốc toang hoác để hớp từng ngụm không khí đứt quãng. Đôi chân dài co lên rồi lại buông thõng xuống liên tục, run rẩy không kiểm soát, đầu gối khẽ chạm vào hông Tiểu Nhi rồi lại rời ra như không còn sức lực.
Hai tay Tuệ Linh bấu chặt lấy chiếc gối bên cạnh, ngón tay siết mạnh đến nhăn nhúm. Rồi cô đưa cả góc gối vào miệng cắn xé mạnh mẽ, như muốn dùng thứ vải mềm ấy để kìm nén những tiếng thét sắp bật ra khỏi cổ họng.
Tiếng rên bị chặn lại trong miệng chỉ còn thành những âm thanh nghèn nghẹn, ư ử, hòa lẫn với tiếng thở hồng hộc đầy nước dãi thấm ướt cả gối. Tiểu Nhi khẽ ngẩng đầu lên. Cô bé xoay người nhẹ nhàng, rồi nằm hẳn lên người Tuệ Linh, cả thân hình nhỏ bé đè xuống như muốn hòa tan hoàn toàn vào cô ta.
Tuệ Linh, trong cơn mê man, vô thức dạng rộng hai chân ra. Động tác ấy tự nhiên đến lạ kỳ, như bản năng giống cái đã hoàn toàn chiếm lĩnh, như thể cô đang đón chờ một điều gì đó rất đỗi quen thuộc mà cũng rất xa lạ. Hai đùi non mềm run rẩy khẽ mở, để lộ nơi ấy ướt át, hồng hào, đang co bóp nhẹ theo từng nhịp thở dồn dập.
Tuệ Linh ngửa cổ, mắt nhắm nghiền, môi hé mở thở hổn hển. Cô không còn ý thức được mình đang làm gì, chỉ còn lại cảm giác chờ đợi run rẩy, khao khát, được lấp đầy bởi một thứ dài cứng, nóng bỏng xâm nhập sâu vào trong âm đạo, chạm đến tận cùng những nơi chưa từng ai chạm tới.
– Địt em đi… Duy ơi… em yêu anh!
Cô ta mê sảng, đôi mắt mở to, hai dòng lệ tuôn rơi, cơ thể như phản xạ… giật giật bờ eo, hẩy lên rồi lại thả xuống.
Lời thì thầm đứt quãng, lạc lõng, thoát ra từ đôi môi run rẩy. Tên “Duy” vang lên như một tiếng kêu cứu từ tiềm thức, nhưng chính Tuệ Linh cũng không còn hay biết mình đang gọi ai. Tiểu Nhi nhìn sâu vào gương mặt ngây dại bên dưới, cô bé đã trải qua cảm giác này, cô biết Tuệ Linh sắp đến cực hạn của sung sướng. Cô không oán trách hay ghen tuông những câu gọi tên vô thức của cô ta nữa. Thay vào đó là cảm giác trìu mến, đầy vui thích của người điều khiển cuộc chơi.
Ngón tay Tiểu Nhi chậm rãi vuốt dọc theo khe ngực giữa hai bầu vú căng tròn của Tuệ Linh. Chỉ một cái chạm nhẹ thôi, cả cơ thể cô ta đã nổi gai ốc, da thịt nổi lên từng đợt run rẩy. Tiểu Nhi khẽ mỉm cười, rồi cúi thấp hơn, để chiếc bướm non ướt sũng của mình trượt nhẹ lên vùng bụng dưới phẳng lì của Tuệ Linh. Hai nơi ấy chạm nhau nóng bỏng, nhớp nháp, trơn trượt khiến Tuệ Linh rên lên một tiếng dài, đau đớn xen lẫn khoái lạc.
– Địt… địt chị… Nhi ơi… Địt… địt đi… làm ơn. Van em… đấy!
Tiểu Nhi mỉm cười, nụ cười trong trẻo và rạng rỡ đến lạ, như một đứa trẻ vừa khám phá ra điều gì đó rất mới mẻ, rất thú vị. Đây là lần đầu tiên cô bé được tận mắt chứng kiến một người con gái rơi vào trạng thái ngây dại hoàn toàn khi khoái cảm bị cắt ngang giữa chừng. Vừa mãnh liệt, vừa tuyệt vọng, vừa đáng thương đến xót xa.
Tiểu Nhi cắn nhẹ lên cằm Tuệ Linh, cô ta lè lưỡi theo phản ứng. Nhưng chỉ là khoảng không trống trải. Tuệ Linh rên lên một tiếng nghẹn ngào, đau đớn vật vã.
– Lưỡi… cho chị… hôn… hôn…
Cô ta không còn biết mình đang cầu xin gì nữa. Chỉ biết rằng cơ thể đang cháy bỏng, đang khát khao đến mức phát điên, mà thứ cô cần lại cứ lẩn tránh, cứ trêu ngươi, cứ treo lơ lửng ngay trước mắt.
Tiểu Nhi khẽ bật cười, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa không gian còn ngập tràn hơi thở dồn dập. Cô bé đưa ngón tay ra, chậm rãi chạm nhẹ vào bờ môi dưới của Tuệ Linh. Như muốn lau đi chút nước mắt còn đọng lại trên làn da ấy.
Nào ngờ, ngay khi đầu ngón tay vừa chạm môi, Tuệ Linh đã theo bản năng lè lưỡi ra, quấn lấy ngón tay nhỏ bé của con bé. Cô mút lấy nó một cách ngon lành, chậm rãi, say mê, như thể đó là thứ duy nhất còn có thể xoa dịu cơn khát đang thiêu đốt trong người. Đầu lưỡi hồng hồng liếm vòng quanh đầu ngón tay, rồi lại mút sâu hơn, phát ra những tiếng chụt chụt nhỏ nhẹ đầy nhục dục.
Tiểu Nhi bất ngờ, rồi lại bật cười hơn nữa. Cô bé không rút tay về, mà còn khẽ đẩy ngón tay sâu thêm một chút vào khoang miệng ấm nóng của Tuệ Linh. Cô ta lập tức đáp lại bằng cách mút mạnh hơn, mắt nhắm nghiền, hai má hóp lại, như đang cố gắng nuốt trọn cả ngón tay ấy để bù đắp cho sự thiếu thốn vừa rồi.
Rồi như bị ma xui quỷ khiến, Tuệ Linh đột ngột nắm chặt lấy cả bàn tay nhỏ bé của Tiểu Nhi. Không chút do dự, cô kéo mạnh bàn tay ấy về phía miệng mình, há toang hoác, rồi nhét hết bốn ngón tay vào trong một cách điên dại, cuồng loạn.
Cô mút mạnh, lưỡi quấn chặt lấy từng ngón, xoáy vòng, liếm láp như thể đó là nguồn sống cuối cùng còn sót lại trên đời. Tiếng chụt chụt ướt át vang lên liên hồi trong khoang miệng ấm nóng, nước dãi trào ra hai bên khóe môi, chảy dài xuống cằm, nhỏ từng giọt xuống ngực.
Tiểu Nhi khẽ rùng mình vì cảm giác lạ lẫm… Cô bé chỉ nhìn xuống gương mặt đẫm lệ, méo mó vì dục vọng của Tuệ Linh. Ngón tay còn lại của cô vuốt nhẹ lên má Tuệ Linh, thì thầm.
– Chị Linh… Em mút bướm cho chị tè nhé. Sau đó cho em về phòng với anh ấy. Em muốn địt anh ấy… Vì em đã trao trinh tiết cho anh ấy rồi.
Tuệ Linh nằm đó, ngực phập phồng dữ dội như sắp vỡ tung, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi không ngừng, thấm ướt cả gối và tóc mai. Chiếc lưỡi cô từng quấn chặt lấy bàn tay Tiểu Nhi giờ đã bất động, mềm nhũn trong khoang miệng, dù bốn ngón tay nhỏ bé vẫn còn nằm nguyên đó, ướt át và ấm nóng.
Cô không còn sức để mút nữa. Không còn sức để phản ứng. Chỉ còn lại nỗi đau âm ỉ lan tỏa từ tim ra khắp cơ thể, khiến từng hơi thở trở nên nặng nề, nghẹn ngào.
Tiểu Nhi nhìn Tuệ Linh, đôi mắt cô bé cũng đỏ hoe. Cô nhẹ nhàng rút bàn tay ra khỏi miệng Tuệ Linh, ngón tay lấp lánh nước dãi nhưng cô không lau đi. Thay vào đó, Tiểu Nhi cúi xuống, đặt bàn tay đã trong miệng Tuệ Linh rồi mút sạch, sau đó đặt một nụ hôn thật khẽ, thật dài lên đôi môi run rẩy của cô ta. Không cuồng nhiệt, không dục vọng, chỉ là một cái chạm dịu dàng như lời xin lỗi, như lời an ủi.
Rồi cô ghé sát tai Tuệ Linh, giọng thì thầm nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, từng chữ như khắc sâu vào tim Tuệ Linh.
– Cơ thể của em… từ nay chỉ thuộc về hai người thôi. Thuộc về chị và thuộc về anh ấy. Vì em yêu cả hai… em yêu chị nhiều lắm, Linh à…
Tuệ Linh nhắm chặt đôi mi, không nói lên nơi cảm xúc lúc này. Cơ thể cô ta buông xuống, từng tiếc nấc trong cơn mưa nước mắt tuôn mãi không nguôi. Hai tay buông thõng bất lực. Vậy là điều lo lắng nhất đã xảy ra, con bé và hắn quả thực đã làm tình với nhau. Cảm xúc của Tuệ Linh lúc này như rơi xuống vực sâu. Không phải là ghen tuông hay uất ức. Mà là cảm giác bị bỏ rơi, cô độc.
Tiểu Nhi bên dưới đã trườn xuống, hôn lên hai đầu nhũ hoa của Tuệ Linh lần lượt từng bên một. Bàn tay con bé thọc xuống dưới, mâm mê xoay tròn hột le âm đạo Tuệ Linh.
Tuệ Linh khép chặt hai mắt lại, nhưng không phải vì đang đắm chìm trong khoái cảm. Đôi mi dài khẽ run, che giấu một cơn giằng xé dữ dội đang cuộn xoáy trong lồng ngực.
Cô không biết nữa. Lúc này đây, thật sự trong đáy lòng mình, cô khao khát điều gì? Là hơi ấm mạnh mẽ, chiếm hữu thuộc về hắn, hay là sự dịu dàng, ngọt ngào đến nao lòng của Tiểu Nhi?
Hai con người, hai cảm xúc hoàn toàn trái ngược, lại cùng lúc kéo giật trái tim cô ra làm đôi. Cô sợ phải đối diện với câu trả lời, nên chỉ biết nhắm mắt thật chặt, để mặc cho những đợt sóng cảm xúc dâng trào, không dám mở mắt nhìn vào sự thật đang dần hiện rõ.
Tiểu Nhi bắt đầu trườn xuống từng chút một. Chiếc lưỡi ma quái của cô di chuyển khắp cơ thể Tuệ Linh. Nó liếm láp, nó xoay tròn, nó mút nhẹ. Mọi cảm giác lạ lẫm lại ùa về với Tuệ Linh, cô ta tay nắm chặt tấm ga giường. Nét mặt nhăn nhó khó khổ sở. Một thứ khoái cảm lạ lẫm xen lẫn giằng xé đang dâng trào không thể kiểm soát. Môi cô ta mím chặt, cố kìm nén những tiếng rên nhỏ thoát ra từ cổ họng, nhưng cơ thể lại phản bội. Hai chân vô thức khẽ dạng rộng hơn, như đang âm thầm mời gọi Tiểu Nhi mút xuống sâu hơn nữa.
– Tiểu Nhi… cơ thể này, em là người đầu tiên nhìn thấy và khai phá. Dù là nam hay nữ… Em vẫn là người đầu tiên.
Tiếng Tuệ Linh thảng thốt vang lên. Bàn tay cô ta nắm lấy đỉnh đầu Tiểu Nhi, đẩy mạnh xuống dưới. Đôi chân cô ta dạng háng ra rộng nhất có thể.
– Tiểu Nhi… mút cho chị đi… Cho tay vào đi… Phá trinh chị đi… chị cũng rất yêu em!
Tiểu Nhi cảm nhận được sự run rẩy ấy. Con bé khẽ mỉm cười trong bóng tối, rồi cúi thấp đầu, hơi thở nóng ấm phả trực tiếp lên nơi nhạy cảm nhất. Lưỡi cô bé khẽ chạm, nhẹ nhàng quét một đường dài từ dưới lên, rồi xoay tròn quanh hột le đang sưng mọng, mút nhẹ như đang nhấm nháp một thứ gì đó quý giá đến mức không dám dùng sức.
Tuệ Linh rú lên một tiếng, rồi thở dài khoan khoái. Bàn tay cô ta xoắn từng lọn tóc Tiểu Nhi, miệng há hốc vì sung sướng.
– Ôi… chị sướng… Thích quá em ơi…
Môi Tiểu Nhi ôm trọn, ấm áp và ướt át, tạo nên một vòng tròn mềm mại bao bọc lấy núm thịt đang sưng tấy. Mút từng nhịp đều đặn, xen kẽ những cái rung nhẹ của lưỡi. Lúc thì quét ngang, lúc thì xoay tròn, lúc lại gẩy nhẹ lên xuống như đang chơi đùa với một sợi dây đàn đang căng hết cỡ.
Mỗi lần mút của cô bé, Tuệ Linh lại cảm nhận rõ một luồng điện chạy dọc sống lưng, hai chân vô thức co giật, bàn tay siết chặt ga giường đến mức vải nhàu nhĩ. Tiếng rên khe khẽ Tuệ Linh thoát ra từ cổ họng, dù đã cố cắn môi để kìm nén.
Tiểu Nhi khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn Tuệ Linh một thoáng, rồi lại cúi xuống. Ngón tay trỏ nhỏ nhắn của con bé trườn nhẹ vào trong chiếc lỗ phập phồng nhả nước nhớp nháp, rồi ngón cái cũng xoa nhẹ thật chậm, thật dịu dàng, vuốt ve một cái lỗ thứ hai bên dưới.
Tiểu Nhi mút hột le, hai ngón tay kích thích cực điểm lỗ âm đạo và lỗ hậu môn. Ba vị trí nhạy cảm cùng bị dày xéo cùng một lúc. Tuệ Linh mắt trợn tròn. Hai tay đập bình bịch xuống chiếc đệm, đầu nâng lên hạ xuống như điên dại. Hông hẩy hẩy vô thức.
Tiểu Nhi đắm chìm trong tiếng rên xiết bên tai của Tuệ Linh, cùng thứ mật ngọt của khoái cảm không ngừng tuôn ra bên dưới. Những tiếng chụt chụt ướt át vang lên đều đặn, xen lẫn tiếng “ưh ưh” nhẹ nhàng đầy mê hoặc, như một bản giao hưởng riêng tư chỉ hai người mới nghe thấy. xoilac1
Chúng hòa quyện cùng những tiếng rên khe khẽ, đứt quãng của Tuệ Linh – lúc thì “ưm…”, lúc thì “a…”, lúc lại là những tiếng thở dài than thở đầy bất lực và đê mê: “Tiểu Nhi… đừng… ư… chị không chịu nổi nữa…”
Âm thanh ấy lan tỏa khắp căn phòng, dội lại từ những bức tường im lặng, tạo thành một vòng lặp không dứt. Có lúc tiếng mút trở nên mạnh mẽ hơn, chùn chụt rõ rệt hơn khi Tiểu Nhi cố ý mút sâu, rồi lại dịu đi thành những cái chạm lưỡi nhẹ nhàng, khiến tiếng rên của Tuệ Linh càng thêm cao vút, run rẩy những tiếng “uhm… uhm” yếu ớt thoát ra từ cổ họng Tuệ Linh mỗi khi khoái cảm dâng trào quá mức.
Tiểu Nhi nghe hết thảy, cảm nhận hết thảy. Mỗi âm thanh ấy như một liều thuốc kích thích, khiến con bé càng thêm say mê, càng mút chặt hơn, càng muốn kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi.
Tuệ Linh đột nhiên cong người lên cao, đôi mắt trợn tròn, miệng há ra trong vô thức. Cơ thể cô ta căng cứng, đôi chân như ép chặt lấy đầu. Đôi bàn tay lần mò tìm lấy tóc Tiểu Nhi xoắn xít lại.
Tiểu Nhi biết dấu hiệu này, bởi chính cô cũng đã trải qua cảm giác đó nhiều lần. Con bé khẽ ngẩng mặt lên, đôi mắt sáng rực trong bóng tối, nhìn thẳng vào khuôn mặt Tuệ Linh đang méo mó vì quá tải. Không một chút do dự, Tiểu Nhi đưa hai ngón tay trơn nhẫy vì mật ngọt của cô ta, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát luồn vào ngay cửa mình Tuệ Linh.
Và nó dễ dàng trượt sâu vào trong, Bên trong ấm nóng, ướt át đến mức như một dòng suối nhỏ đang tuôn chảy không ngừng. Đám nước dâm thủy đã tích tụ suốt từ nãy giờ, trơn tru đến mức hai ngón tay của Tiểu Nhi gần như bị hút chặt lấy, ôm lấy, không muốn buông ra.
Con bé khẽ cong ngón, móc nhẹ lên thành trước, tìm đúng điểm nhạy cảm ấy, rồi bắt đầu chuyển động chậm rãi, nhịp nhàng kéo dài cơn sóng đang ập đến, vừa đủ để khiến Tuệ Linh không thể chịu nổi.
Tuệ Linh nhăn mặt hoảng loạn, mắt trợn tròn, miệng há ra nhưng chỉ phát ra những tiếng kêu đứt quãng, nghẹn ngào.
– Ôi… ôi… Em địt chị mất rồi… Nhi ơi…
Tiểu Nhi từ từ trườn lên, cơ thể mềm mại áp sát vào Tuệ Linh đang nằm ngửa thở hổn hển. Con bé ghé sát mặt cô ta, gần đến mức hơi thở nóng ấm của nó phả trực tiếp lên má, lên môi Tuệ Linh.
Mũi con bé khẽ chạm vào mũi cô ta, rồi nghiêng đầu, le lưỡi nhỏ nhắn liếm nhẹ một đường dài từ cằm lên má Tuệ Linh, nếm vị mặn của nước mắt và mồ hôi hòa lẫn. Lưỡi Tiểu Nhi mềm mại, ướt át, lướt qua khóe mắt, qua sống mũi, rồi dừng lại ngay bên mép môi như muốn mời gọi, như muốn trêu chọc.
Tuệ Linh hé môi, hơi thở đứt quãng, vô thức đưa lưỡi ra chờ đợi đầu lưỡi Tiểu Nhi xoắn lấy mình, muốn nụ hôn sâu để lấp đầy khoảng trống đang run rẩy trong lòng. Nhưng Tiểu Nhi không cho ngay.
Con bé chỉ tủm tỉm cười, nụ cười vừa ngọt ngào vừa ác ý, rồi khẽ thì thầm bên tai Tuệ Linh, giọng nhỏ nhẹ.
– Chị có muốn báo công an nữa không?
Tuệ Linh nhăn mặt, lắc đầu nguầy nguậy trong hoảng loạn và khoái cảm, mặt đỏ lựng, nước mắt lăn dài.
– Không… không… chị… chị yêu em… đừng dừng lại… em đừng bỏ chị…
Lưỡi cô ta lại lè ra, ngọ nguậy trong không trung, trong khi tay con bé vẫn không ngừng thụt nhanh, vẫn khuấy đảo, vẫn kéo Tuệ Linh vào cơn sóng khoái cảm không lối thoát.
– Hôn… Hôn chị đi… xin em… làm ơn…
Tiểu Nhi ngập ngừng rồi hỏi tiếp, giọng nhỏ nhẹ có chút rụt rè.
– Chị có chấp nhận cho em và anh ấy làm tình với nhau không?
Câu hỏi ấy như một nhát dao sắc lẹm, cắt ngang qua không khí ướt át, dâm mỹ của căn phòng.
Tuệ Linh khựng lại. Cơ thể đang run rẩy vì khoái cảm đột nhiên cứng đờ. Đôi mắt mở to, nước mắt lại trào ra nhiều hơn, nhưng không phải vì sướng nữa mà vì một nỗi đau khác đang ùa về. Lưỡi cô ta thu lại, môi mím chặt, rồi lại hé ra, giọng vỡ òa, yếu ớt đến mức gần như thì thầm:
– Em… em đã làm rồi mà… Tiểu Nhi…
Tiểu Nhi không cười nữa. Nụ cười man trá ban nãy biến mất, thay vào đó là một ánh mắt vừa mong manh vừa thương xót. Con bé cúi sát hơn, môi chạm nhẹ vào môi Tuệ Linh, nhưng không hôn sâu, chỉ chạm như một lời giải thích.
– Bọn em sống với nhau, nên chuyện đó sẽ xảy ra thường xuyên. Em không dấu chị… em cũng rất có ham muốn với anh ấy.
Ngón tay Tiểu Nhi khẽ động đậy trở lại, không nhanh, không mạnh, chỉ xoay nhẹ, móc nhẹ, đủ để nhắc nhở Tuệ Linh rằng khoái cảm vẫn đang ở đó, vẫn đang chờ đợi câu trả lời. Tuệ Linh lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi. Nhưng giọng run rẩy, không còn chắc chắn như trước. Cơ thể Tuệ Linh vẫn phản bội với tâm trí của cô ta, hông khẽ hẩy theo nhịp tay con bé, vẫn khao khát, vẫn cần.
– Không… không phải vậy… chị… chị không muốn chia sẻ… chị chỉ muốn… chỉ muốn em thôi… đừng… đừng làm thế với anh ta…
Tiểu Nhi nhìn cô gái bên dưới thật lâu, rồi khẽ thở dài. Con bé cúi xuống, cuối cùng cũng hôn thật sâu, lưỡi luồn vào, quấn chặt lấy lưỡi Tuệ Linh, mút lấy như muốn nuốt trọn cả nỗi giằng xé của cô ta. Trong nụ hôn ấy, Tiểu Nhi thì thầm giữa những cái mút mát.
– Vậy… cả ba chúng ta cùng làm tình được không? Vì em yêu cả hai người. Và chị cũng vậy mà… phải không Tuệ Linh…
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Em gái nuôi loli |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Truyện Loli, Truyện sex phá trinh |
| Tình trạng | Update Phần 15 |
| Ngày cập nhật | 28/01/2026 00:52 (GMT+7) |